Happy Time tại Nhất Kỳ Nhất Hội
Nhà hàng Nhất Kỳ Nhất Hội
129 Huỳnh Văn Bánh, P12, Quận Phú Nhuận
http://www.nhatkynhathoi.com.vn
- Cơm trưa văn phòng
- Nhà hàng lẩu
- Ẩm thực chuyên nghiệp từ nấm dinh dưỡng cao cấp
- Tổ chức các sự kiện ẩm thực
Hôm nay sinh nhật hắn, tụi tôi rủ nhau cùng đi nhậu sau giờ làm. Mấy thằng chơi với nhau nhiều năm đã quen nét ăn, nét ở của nhau nên gọi ới một tiếng là bận mấy cũng cố thu xếp đi.
Quán nhậu nào cúng thế, ồn ào, náo nhiệt, mùi mồ hôi, mùi thức ăn, mùi bia,… cứ như một cái chợ vậy. Nhưng ở đó thực sự thoải mái, vì chúng tôi gặp nhau không chỉ để giải khuây mà để chia sẻ cả những công việc chưa thể tự giải quyết được. Đấy, cái dự án của thằng Tuấn “rùa” chẳng phải được gỡ rối ở quán nhậu đó sao? Mà thằng Phong cũng nhờ đi nhậu mà cưới được vợ! Đó là em gái của anh bạn nhậu cùng hôm đó. Ấy thế mà chiều nay hắn lại không đi, hắn nhắn tin bảo tụi tôi: “Chiều tao có bạn nhậu mới rồi. Tụi bay đi với nhau đi”. Điên quá, cả nhóm định gọi điện choảng cho một trận, nhưng thôi, sinh nhật hắn, bỏ qua vậy.
Vài hôm sau hắn mới nói, bạn nhậu mới là cha hắn từ dưới quê lên ở cùng hắn sau khi má qua đời. Thì ra vậy, cha hắn buồn nhiều vì sự ra đi đột ngột của má, hắn phải mất bao công sức để khuyên cha lên Sài Gòn ở cùng. Hắn thương cha nhiều nhưng chỉ biết chăm sóc, không biết nói gì để an ủi cha, bởi người Việt không quen dùng những lời để chia sẻ càng không ôm hôn để thể hiện thành ý. Vậy là hắn nghĩ ra việc rủ cha đi nhậu để ông đỡ buồn. Không ngờ đó lại là giải pháp hợp lý, ông vui hơn nhiều nên hắn phấn khởi ra mặt.
Ở quán nhậu hắn và cha như hai người bạn, chia sẻ cả những điều mà bình thường có cho tiền hắn cũng chả dám. Hắn bảo cha tìm một người nào độc thân để bên nhau lúc tuổi già cho đỡ hiu quạnh. Cha cũng bảo hắn tìm lấy một người mà yêu thương và chăm sóc. Hắn nói chuyện ở cơ quan cho cha nghe, nói hắn ghét tay trưởng phòng hách dịch. Cha hắn nói dạo này đang ấp ủ một cuốn thơ tình tuổi già, hỏi hắn nên đặt tên là gì? Hắn có hiểu gì về thơ phú đâu, nên bảo cha đặt là “Tình già”. Cái ý tưởng của hắn làm cha chút nữa thì sặc… bia!
Sau bữa đó, hắn và cha thường kéo nhau ra quán nhậu hơn. Cha cũng không kêu hắn la cà quán xá nữa vì ông biết hắn ra đó gặp anh em bạn bè chứ đâu có gì hư hỏng. Một hôm ông đề xuất ý tưởng từ giờ ít ra quán thôi, về nhà nhậu cũng vui mà say rồi thì ngủ luôn khỏi phải đi xe, nguy hiểm. Thế là từ nay hắn đã có bạn nhậu mới, người mà hắn chắc rằng, sẽ không để hắn quá đà, không để hắn đi xe lúc say xỉn.
Hải Yến
Tapchimonngon
Tags: Bớt khổ
Nhà hàng Nhất Kỳ Nhất Hội
129 Huỳnh Văn Bánh, P12, Quận Phú Nhuận
http://www.nhatkynhathoi.com.vn
Sự kiện triển khai thực đơn mới với hơn 200 món ăn bên cạnh 5 dòng lẩu chủ đạo.
Tags: nknh
Không chỉ một lần. Anh muốn được cưới em mỗi năm ta còn ở bên nhau. Cưới em thêm nhiều lần nữa. Cưới đuôi mắt chân chim. Cưới cái bụng xệ vì đã sinh con cho anh. Cưới mái đầu hoa râm. Cưới ngón tay gầy guộc. Cưới em cho đến khi chúng mình nắm tay nhau chia biệt âm dương…
Bởi hôn nhân nào phải chiếc váy cưới em mặc ngày chúng mình về với nhau. Váy cưới bạc màu theo thời gian.
Bởi hôn nhân nào phải tiệc vui. Tiệc vui nào cũng có lúc tàn .
Bởi hôn nhân nào phải hai người yêu nhau về ở với nhau. Tình yêu có hôm chớp tắt.
Bởi hôn nhân dù ví với ngàn năm đá núi cũng sẽ rêu phong, gió bạt, mưa mòn.
Bởi hôn nhân dù ví với điều gì thì cũng chẳng chống lại nổi thời gian.
Anh muốn nghĩ, hôn nhân là rượu.
Rượu càng lâu năm càng nồng đượm .
Anh muốn nghĩ, hôn nhân là gieo trồng và nuôi lớn.
Gieo em vào anh và trồng anh vào em.
Nuôi sự bền vững bằng những hạt mầm Thương.
Anh đã nói với em chưa, rằng, hôn nhân phải là như thế!
Chúng ta đã có những tháng năm sóng gió và bão bùng như thể chẳng bao giờ đứng dậy nổi nữa. Vậy mà chúng ta vẫn có thể đứng dậy và đi vững đấy thôi. Cái gì không giết được chúng ta, nó sẽ khiến chúng ta mạnh hơn.
Anh sẽ cưới em thêm nhiều lần nữa.
Anh sẽ cưới em mỗi năm ta sống bên nhau.
Anh sẽ cưới em mỗi ngày ta sẽ đi qua.
Anh sẽ cưới em bằng nụ hôn, vòng tay ôm và mê mải nhớ.
Mỗi ngày được sống bên nhau sẽ phải là một lớp phủ để dày dặn thêm cho cuộc hôn nhân này. Lớp phủ kết tinh không chỉ bằng niềm vui mà còn bằng cả những âu lo cho một tương lai phía trước.
Em mang trên vai trách nhiệm với cuộc đời anh.
Anh mang trên vai trách nhiêm với cuộc đời em.
Chúng ta sẽ mang sức mạnh của cả hai chứ không phải chỉ là mình em hay mình anh.
Em sẽ yên an khi ngồi sau lưng anh.
Anh sẽ an yên khi gối đầu lên chân em.
Rồi cuộc đời sẽ nở bừng hoa trái cho chúng mình phải không em?
Phía trước, dẫu còn bao toan lo thì chúng mình cũng vẫn nắm tay nhau thật chặt để bước đi em nhé! Bằng 2 đôi chân, bằng 2 đôi tay và bằng những tha thiết gìn giữ nhau. Sẽ không buông tay cho đến khi nhắm mắt … Được không em?
Từ FaceBook của Gia Bách
Tags: Bớt khổ
Anh đi rồi, tôi như chết phân nửa cuộc đời, còn phân nửa còn lại để dành cho những người thân thương của tôi. Bằng ấy con người gộp lại vẫn chỉ bằng một anh của tôi – lời quá còn gì, vậy mà anh cũng bỏ tôi mà đi. Tôi lại thấy ghét anh, và ghét đàn ông.
Le Dang Khanh Linh
Tôi đã đọc qua tiểu thuyết “Xin cạch đàn ông” của nhà văn Ba Lan Katarzyna Grochola viết về quá trình đấu tranh lẫn phấn đấu về tâm lý của một phụ nữ qua tuổi băm sống cùng đứa con gái dậy thì trong căn nhà nhỏ ở vùng quê. Chị liệt kê ra một loạt những rắc rối của bản thân mình để lý giải vì sao chồng chị lại ra đi và có con với một người phụ nữ khác.
Tôi cũng có một số điểm giống chị. Tôi vừa bị bạn trai bỏ rơi, cũng gặp rắc rối về vấn đề tài chính và bị thừa cân. Bạn trai tôi không có con với người phụ nữ khác nhưng anh vẫn bỏ rơi tôi. Lẩn như chạch mỗi khi tôi tìm đến nhà, tắt điện thoại khi thấy số tôi và miễn cưỡng nói câu xin lỗi khi tôi dùng số khác gọi tới không để làm gì ngoài việc gào khóc chửi rủa anh thậm tệ. Anh làm tôi thấy ghét đàn ông. Và ghét chính mình.
Một tuần sau ngày tôi bị bỏ rơi. Vẫn cái cảm giác khó chịu mỗi buổi sáng ấy, cứ như muốn buồn nôn và đầu óc váng vất “thế là mình tiêu rồi, tôi không thể sống thiếu bạn trai tôi được”. Tôi không muốn đi làm, không thể ngủ và căm ghét việc nhồi nhét những miếng cơm vào miệng. Vacation cũng hết vì trước đó đã sử dụng cho chuyến du hí Đà Lạt nhân ngày sinh nhật bạn trai tôi. Hậu quả của những buổi ăn nhậu than thở cùng con bạn thân là cái túi rỗng tiền và cái bụng mỡ đầy bia. Miệng tôi lúc nào cũng đắng ngắt vì Marlboro, thảo nào anh đã bỏ tôi ra đi. Tôi thấy ghét chính mình.
10 ngày sau khi anh bỏ tôi đi. Đồng nghiệp nhìn tôi thương hại rồi phán “nhìn em như chết rồi”. Uh, tôi chỉ trông như chết rồi chứ không dám chết. Vì mẹ tôi vẫn đang ra rả ở nhà mỗi ngày trông tôi đi lấy chồng để được hưởng phúc con rể, vì ba tôi mỗi tối thức tới 12h đêm chỉ để thiết kế sẵn một căn nhà nhỏ cho vợ chồng tôi trong tương lai, vì thằng em trai tôi 21 tuổi rồi mà mỗi tuần vẫn phải ngửa tay xin tiền đổ xăng xe, vì con bạn tôi chỉ toàn nghe tôi than thở mà chưa từng có dịp đòi lại khoảng thời gian đó để tôi nghe nó than thở lại. Anh đi rồi, tôi như chết phân nửa cuộc đời, còn phân nữa còn lại để dành cho những người thân thương của tôi. Bằng ấy con người gộp lại vẫn chỉ bằng một anh của tôi – lời quá còn gì, vậy mà anh cũng bỏ tôi mà đi. Tôi lại thấy ghét anh, và ghét đàn ông.
Sếp gọi vào phòng họp riêng, châm cho một điếu thuốc và đề nghị tôi đi ra Nha Trang cho chi nhánh ngoài đó. Lương cao gấp đôi, ăn ở công ty lo, không có ngày nghỉ cố định, không phép. Sếp kêu đó là cách tốt để tôi vượt qua những đau khổ của chính mình, cứ cày đi, cứ cắm đầu làm như trâu đi, khắc sẽ quên được tình yêu của con người. Tôi nói để tôi suy nghĩ. Có bỏ đi xa thành phố thì anh cũng đâu quay về với tôi nhỉ?
2 tuần sau ngày anh bò tôi đi. Thời hạn hứa với sếp cũng hết. Tôi quẩn quanh mãi cũng phải trả lời dứt khoát. Có gì đâu ngoài “yes” hoặc “no”. Rồi tôi tình cờ thấy cựu bạn trai chở một cô gái khác vào Yên, quán cà phê mà tôi cứ luôn nhói lòng mỗi khi miễn cưỡng buộc phải chạy ngang qua. Nhưng bạn trai tôi nhìn trong vui lắm, anh cười rất tươi và liên tục ôm eo, nắm tay cô gái ấy. Một cô gái trắng và mỏng manh như sứ. Cô mặc chiếc áo cũng mỏng manh và cô trông như không thể đi nổi nếu như anh không choàng tay qua người. Tôi lúc trước cứ toàn phụ anh kéo đít xe để dựng chống đứng, tôi cứ toàn te tái đi vào trước để giành chỗ ngồi tốt. Tôi ghét cô gái này.
Vậy là tôi đi Nha Trang, vì tôi ghét cô gái ấy chứ không phải để chạy trốn sự thật bị bạn trai bỏ rơi. Công việc ngoài ấy không như tôi tưởng, bận kinh khủng vì nhân viên xứ biển không thức thời như nhân viên thành phố. Những lúc rảnh rỗi hiếm hoi, tôi quay sang đối tượng khác để chửi rủa. Tôi vẫn uống bia thay nước lã và hút thuốc như điên. Rồi trong cơn say, tôi xoá hết những tấm hình trong điện thoại, laptop và cả số điện thoại của cựu bạn trai. Hôm sau tỉnh táo lại, nhận ra sự thật là dù có xoá đi thì số điện thoại và hình ảnh của anh vẫn còn rõ rệt trong đầu. Lại thấy ghét ông thầy giáo già hồi học Cao Đẳng cứ tấm tắc khen con nhỏ này có trí nhớ dai.
1 tháng sau khi tôi bị bỏ rơi. Một thằng nhóc người Anh nhỏ hơn tôi 3 tuổi nói “Mày nói tiếng Anh giọng Mỹ nghe thấy ghét quá nên thà cứ nói chuyện với tao bằng tiếng Việt”. Tôi trả lời lại nó bằng tiếng mẹ đẻ: “Vậy mày hiểu cái câu: “Tao đang điên, đừng chọc tao” không?”. Nó nhăn răng cười, sáng láng như ánh mặt trời: “Nếu mày chịu yêu tao thì sẽ không chọc mày điên đâu”. Tôi lại nhớ tới cựu bạn trai – anh theo đuổi tôi, yêu tôi và bỏ rơi tôi mà không cần một câu nói nào, nhẹ nhàng đến rồi đi như một làn gió thoảng. Vì anh mà tôi phải mò ra tận cái miệt này, làm cực như trâu không ngơi nghỉ, tiền kiếm được nhiều mà không có cả thời gian để xài và bây giờ lại ngồi cứng họng trước một thằng nhóc khác dân tộc đang tỏ tình rành mạch bằng chính thứ tiếng mình. Nhưng kì lạ thay, tôi không còn thấy cảm giác chán ghét nữa. Kỳ lạ hơn nữa tôi lại nói với thằng nhóc “uh, thử yêu tao xem nào”.
6 tuần kể từ ngày ấy. Andrew, tên thằng nhóc, cứ cách ngày lại dựng đầu tôi dậy lúc 5h sáng để chạy bộ và bơi. Thực chất là hắn bơi và tôi thì ngồi…chơi cát. Rồi sau 11h tối, trước khi tôi ngáp ngắn ngáp dài chuẩn bị đóng cửa nhà hàng lại mò tới, hôn lên trán và chúc tôi ngủ ngon. Tôi đen nhẻm và sụt mất 4 kg, không biết vì nhờ chơi cát vào sáng sớm hay thất tình, nhưng thi thoảng đi trên đường vẫn có vài anh Tây huýt sáo tán tỉnh.
3 tháng kể từ ngày tôi ra Nha Trang làm việc. Sếp kêu sự việc ngoài đó đã ổn nên nếu muốn, tôi có thể quay lại thành phố. Tôi gật đầu cái rụp và nói với Andrew: “Tao không thề ở Nha Trang lâu hơn, vì tao còn nhiều thứ để làm khi trở lại thành phố”. Hắn chỉ phán một câu: “Thế thì tao ra đó với mày”.
“Uh thì đi cùng với tao”. Đêm đầu tiên trở lại thành phố, tôi dẫn hắn đi Yoko nghe rock. Và sau ngần ấy thời gian, tôi lại gặp cựu bạn trai, người đã bỏ tôi đi từ vài tháng trước. Anh lại đi với một người con gái khác, cũng một xì tin trắng da dài tóc và mỏng tang như sứ. Khi thấy Andrew kẹp cổ tôi bước vào, lần đầu tiên anh chủ động cất tiếng chào và lần đầu tiên tôi không phun ra những từ chua chát trong thời gian qua. Tôi thấy hết ghét anh, tôi thấy thương cho cô gái đứng e lệ nép mình bên cạnh anh, tôi muốn cầu chúc cô đừng như tôi. Vì ngay sau đó, tôi nhận được tin nhắn từ chính cựu bạn trai mình “Anh thấy em dường như rất khoẻ và vui, liệu mình còn có cơ hội làm lại không em?”. Andrew thấy tôi mỉm cười, xoá tin nhắn, không cẩn hỏi nhưng chỉ nói: “Không thể lấy lại được những gì mình đã từ bỏ” .
Sau đêm đó, tôi nhận được một cú điện thoại, thấy số mang máng quen quen. Bắt máy lên thì là cựu bạn trai, hỏi thăm mở đầu và kết luận bằng một câu hỏi cũ, cũ như chính bản thân anh “Mình có thể gặp lại nhau nữa không?”. Tôi trả lời “có” và hỏi lại: “Số này là số của anh nhỉ, để em lưu lại có gì gọi”. Nhưng chắc sẽ không bao giờ tôi gặp lại anh vì giờ đây, tôi đã thấy hết ghét anh, hết chán ghét cuộc đời. Vì tôi vẫn còn công việc ngập đầu như núi, vẫn còn mẹ tôi hay càm ràm, ba tôi vẫn cẩn mẫn vẽ căn nhà trong mơ, thằng em trai chỉ toàn xin tiền đổ xăng xe, con bạn thân hay tự ái nhưng biết lắng nghe, Andrew của tôi và hơn hết, tôi vẫn thấy mình còn yêu đàn ông.
Khanh Linh
Tags: Bớt khổ
Điểm tâm nhà hàng Nhất Kỳ Nhất Hội :: 129 Huỳnh Văn Bánh, Phú Nhuận
Ăn sáng giúp cơ thể và não bộ hoạt động tốt hơn, vì sau một giấc ngủ dài, cơ thể dường như đã tiêu thụ toàn bộ năng lượng được cung cấp trong bữa ăn chiều hoặc tối hôm trước. Do đó, một bữa ăn sáng sẽ giúp tái tạo các chất cần thiết đồng thời cung cấp ngay một nguồn năng lượng mới để cơ thể bắt đầu công việc. Cứ để ý mà xem, nếu hôm nào quên hoặc lười ăn sáng, bạn sẽ cảm thấy tay chân như ì ra, mệt mỏi, đầu óc căng thẳng và rệu rã… khiến công việc không đạt năng suất như dự kiến. Lúc ấy, bạn mới thấy hết tầm quan trọng của bữa sáng.

Nhà hàng Nhất Kỳ Nhất Hội có dòng sản phẩm “Điểm Tâm” với các thuộc tính cạnh tranh như sau:
| Phong Phú |
|
| Nhanh |
|
| Tiện Lợi |
|
| Đặc Biệt |
|
| Giá Cả |
|

Nhúc nha nhúc nhích, lợi hại thật





Cái này mới hay, thử nghiệm ở em bé thì thấy 1 bầy cá heo, còn ở người lớn thì …. bó tay.
tui cũng vậy


Tags: Bớt khổ
Tôi học được rằng:
Có những điều dù ta chỉ làm trong khoảnh khắc nhưng lại làm ta đau lòng cả đời.
Tôi học được rằng:
Mỗi khi xa rời người thân yêu, hãy luôn nói lời thương yêu nhất, bởi có thể đó là lần cuối ta gặp họ.
Tôi học được rằng:
Đã là bạn thân, dù không làm gì cả, ta vẫn có những phút giây tuyệt vời khi bên nhau.
Tôi học được rằng:
Tình bạn chân thành sẽ mãi lớn lên dù cho có cách xa ngàn dặm, và tình yêu đích thực cũng thế đấy.
Tôi học được rằng:
Chỉ vì ai đó không yêu ta theo cái cách mà ta mong muốn, điều đó không có nghĩa là họ không yêu ta hết lòng. Đối với một người bạn tốt, sẽ chẳng có vấn đề gì nếu chẳng may họ làm tổn thương ta, và hãy biết tha thứ cho họ vì điều đó.
Tôi học được rằng:
Sẽ không đủ nếu ta chỉ biết tha thứ cho người khác. Đôi khi cũng phải học cách tha thứ cho chính mình.
Tôi học được rằng:
Bất kể con tim ta có tan vỡ, cuộc sống cũng sẽ chẳng dừng lại, và vẫn vô tình như không biết đến tổn thương của ta.
Tôi học được rằng:
Cuộc đời ta có thể bị đổi thay tại một khoảnh khắc nào đó bởi một người thậm chí ta không quen biết.
Tôi học được rằng:
Ngay cả khi trắng tay, ta vẫn có thể thấy được mình thật giàu có để giúp đỡ mỗi khi bạn bè cần đến.
Tôi học được rằng:
Người mà ta rất quan tâm, thậm chí cả cuộc đời thì lại có thể rời xa ta rất sớm.
Người mà ta nghĩ sẽ vùi ta xuống đất đen khi hoạn nạn, nhưng chính họ lại là người nâng ta dậy khi ta vấp ngã.
Tôi học được rằng:
Khi không vui, ta được quyền giận dỗi, nhưng lại chẳng được phép tàn bạo và hung ác.
Tôi học được rằng:
Trên đời này, không phải ai cũng tốt và tử tế với ta, cho dù ta không động chạm đến họ. Cách tốt nhất là đừng nên để ý đến những kẻ muốn chứng kiến ta gục ngã . Hãy sống vì những người yêu quý ta.
Tôi học được rằng:
Để “thành nhân”, thành người mà ta mong muốn, phải mất thời gian rất dài.
Tôi học được rằng:
Hãy chịu trách nhiệm về những gì ta làm dù điều đó có làm lòng ta nát tan.
Tôi học được rằng:
Nếu ta không làm chủ được hành vi của mình, nó sẽ điều khiển lại ta.
Tôi học được rằng:
Người trưởng thành có nhiều điều phải suy nghĩ với những kinh nghiệm đã qua, và có được những bài học rút ra từ đó, và không bao giờ quan tâm nhiều đến việc mình đã tổ chức bao nhiêu lần sinh nhật.
Tôi học được rằng:
Hoàn cảnh sống có ảnh hưởng đến việc hình thành nhân cách của chúng ta, nên hãy ý thức về điều đó.
Tôi cũng học được rằng:
Chiếc áo không bao giờ có thể làm nên thầy tu.
Ta không nên quá háo hức để khám phá bí mật vì nó có thể làm thay đổi cuộc đời ta mãi mãi. Dù hai người cùng nhìn vào một vật nhưng họ lại có thể thấy những điểm khác biệt rất lớn…
NHÀ HÀNG NHẤT KỲ NHẤT HỘI
129 Huỳnh Văn Bánh, P12, Quận Phú Nhuận
08 – 62921528 http://www.nhatkynhathoi.com.vn
Nhà hàng chân thành cám ơn quý khách trong thời gian qua đã ủng hộ, góp ý, cũng như động viên chúng tôi để phục vụ được tốt hơn.
Đến hôm nay, ngày 17/08/2009 nhà hàng chúng tôi đã triển khai thành công sản phẩm điểm tâm sáng với món chủ lực là Cơm Gà Phố Hội.
Sắp đến, vào tuần cuối của tháng 08/09, nhà hàng sẽ triển khai tiếp sản phẩm cơm trưa văn phòng với thực đơn phong phú và đa dạng, với chi phí phù hợp với thu nhập của người Việt chúng ta, đặc biệt ở khu vực Phú Nhuận, Quận 03 và Tân Bình.
Bên cạnh đó, để tri ân khách hàng, nhà hàng chúng tôi phát hành 200 thẻ Gift Voucher trị giá 10% cho những hóa đơn trên 500,000 đồng và khách hàng mua bánh, hamper tại nhà hàng.
Chân thành cám ơn
Ban Quản Lý Nhà Hàng